Mọi điều bạn cần biết về Cách Ly Giác Quan (Sensory Deprivation – Floating)

sensory deprivation floating
Trong phim, sensory deprivation – floating có thể kích hoạt năng lực trí não và mở ra cánh cửa tới một vũ trụ khác. Nhưng trong đời thực, việc nổi lềnh bềnh trong một bể nước ấm có tác dụng gì? Tại sao người ta lại tìm đến trải nghiệm đó?

Sensory Deprivation Tank (bể cô lập giác quan) – một buồng kín sáng và âm thanh chứa đầy nước muối khoáng với nhiệt độ bằng nhiệt độ da người có khả năng giảm thiểu các kích thích giác quan tới mức tối đa – có thể giúp bạn khám phá ra nhiều thứ về tâm trí của mình. Đây là một liệu pháp thư giãn còn có tên gọi là floating (thiền nổi).

Vào năm 1954 khi nhà thần kinh học John C. Lilly tự hỏi điều gì sẽ xảy ra với tâm trí con người khi các kích thích giác quan biến mất. Ông phát minh ra một loại bể nước mà ở trong đó, bạn có thể nổi như trong môi trường không trọng lực. Bạn sẽ cần đeo một chiếc mặt nạ có tác dụng chắn sáng và cung cấp không khí để thở. Nước được giữ ở nhiệt độ bằng nhiệt độ da người – khoảng 34 độ C.

Sau này, thiết bị này được cải tiến thành dạng bể nước bão hoà với 600kg muối Epsom. Điều này khiến nước trong bể đặc muối đến nỗi nếu bạn nằm ra bạn sẽ nổi trên mặt nước ngay tức khắc (giống như biển Chết).

Bên trong bể không hề có ánh sáng, không có âm thanh. Mọi thứ yên tĩnh đến nỗi bạn có thể nghe thấy từng thớ cơ của mình co giãn. Độ nổi của nước khiến bạn như đang lơ lửng trong không trung. Nhiệt độ không khí và nước bằng nhiệt độ da, khiến cho bạn không thể nhận biết được đâu là nước đâu là không khí và cảm thấy như mình đang trôi nổi trong một không gian vô định.

Sau đó điều gì xảy ra? Bạn sẽ cảm thấy gì trong bể float? Liệu nó có thể giúp tâm trí bạn bay tới một chiều không gian khác?

Người đầu tiên sử dụng sensory deprivation

John C. Lilly là một nhà khoa học tiên phong trong lĩnh vực điện não. Ông cũng là cha đẻ của ngành giao tiếp liên loài giữa con người với cá heo, cá voi. Ông cũng đã từng thực hiện nhiều nghiên cứu chuyên sâu với các chất hướng thần như LSD và đã dành nhiều thời gian khám phá bản chất nhận thức con người trong bể cô lập giác quan. Đặc biệt là các nghiên cứu trên thường đi cùng nhau và được John Lilly thực hiện trên chính bản thân mình.

Thực sự thì điều gì xảy ra trong bể này?

Theo John Lilly, trải nghiệm trong bể sensory deprivation cũng tương tự như một cầu nối với các thực tại khác. Lilly cho rằng trải nghiệm trong bể này đã cho phép ông giao tiếp với các sinh vật từ một nền văn minh cao cấp hơn. Ông nhận xét rằng với bể cô lập giác quan ông có thể vẽ ra một giấc mơ phức tạp và đắm mình trong đó.

Tuy nhiên những trải nghiệm như này khá hiếm gặp trong lời kể của những người khác. Nhà hài kịch Joe Rogan đã miêu tả gặp nhiều loại ảo giác, các trạng thái tự thức cao cấp. Trong số những báo cáo trải nghiệm được ghi nhận thì trải nghiệm thoát xác và mất cảm nhận về thời gian là thường thấy nhất. Ngay cả nhà vật lí lỗi lạc Richard Feynman thuật lại ông đã gặp ảo giác và sự thoát xác khi sử dụng buồng cô lập giác quan.

Các trải nghiệm được thuật lại thường có điểm tương đồng với những người có kinh nghiệm sâu sắc về thiền, thậm chí cả hai liệu pháp này đã được liên hệ thông qua biểu hiện giảm sóng não  alpha và tăng sóng não theta – rất giống như khi não bộ thư giãn khi ngủ.

Kết lại, sensory deprivation – floating là một trải nghiệm khác nhau với mỗi người. Có lẽ với những bộ não nhạy cảm và sáng tạo, đây có thể là một phương tiện đưa bạn đi du hành trong những chiều không gian kì lạ hay chỉ đơn giản là một liệu pháp thư giãn sâu giống như thiền. Nếu bạn muốn khám phá trải nghiệm này hãy đến với Float Hanoi.

Source: Gizmodo