Float đã giúp tôi chấp nhận mình là người chuyển giới

Có rất ít người thực sự hiểu cảm giác của một người như tôi. Hầu hết không phải đấu tranh với những suy nghĩ rằng họ đang sống trong cơ thể không phải của mình, kẹt trong một nhân dạng mà mình không hề mong muốn. Suốt 18 năm qua từ khi tôi dậy thì, tôi luôn phải hứng chịu những cơn bùng nổ cảm xúc và suy nghĩ trái ngược nhau. Vì thế mà cảm xúc, chất lượng cuộc sống, cảm nhận của tôi ngày càng đi xuống. Tôi bắt đầu cảm thấy một sự ruồng bỏ với bản thân mình, tôi cảm thấy buồn nôn khi nhìn thấy cơ thể trần trụi của mình. Mọi thứ về bản thân đối với tôi giống như một sự giả dối.

Tôi đã trải qua nhiều năm âm thầm mơ màng trong sự xấu hổ về một ngày được tráo đổi vào một cơ thể mà mình mong muốn. Lúc nào tôi cũng cố tỏ ra cho thế giới thấy mình bất hạnh ra sao. Nhưng chẳng ai hiểu tôi cả, bất kể tôi có nói bao nhiêu lần về cách mà tôi ghét bờ vai rộng lớn của mình, ghét giọng nói của chính mình, hay cảm giác ghen tị khi thấy người khác mặc những bộ đồ mà mình không được mặc. Tôi tự nhủ rằng đây chỉ là một giai đoạn, rằng ai chẳng tự ghét cơ thể mình khi đến tuổi dậy thì?

Có những lúc, tôi bột phát thành hành động. Có lúc tôi rất bạo lực, có lúc thì nước mắt chỉ biết tuôn ra. Đôi khi tôi tự làm mình đau, đấm vào tường đến khi tay rớm máu, cố gắng lờ đi những suy nghĩ nội tâm. Có lúc thì tôi cố say đến mức bất tỉnh, tôi tự đưa mình vào những nơi đen tối, suýt thì không thể nào quay lại.

Một điều quan trọng cần phải nhắc đến đó là tôi chưa bao giờ coi những suy nghĩ ấy là một sự khao khát thực sự cả. Lúc đó tôi coi chúng giống như những kẻ giấu mặt hành hạ bản thân mình chứ không phải là một vấn đề của mình. Tâm trí con người đâu có đơn giản như thế. Tôi cứ ngỡ mình mắc một chứng bệnh tâm lí nào đó. Tôi tự hạ thấp bản thân mình một cách rất quá đáng. Bác sĩ cho rằng tôi bị trầm cảm và cho thuốc an thần. Thế nhưng chẳng có ích gì cả. Tôi được kê cho một loạt các loại thuốc nhằm giảm thiểu các triệu chứng trên. Tuy nhiên, chúng chỉ làm giấu đi những triệu chứng ấy mà không giải quyết được tận gốc vấn đề.

Tôi làm việc cho một trung tâm float nên trải nghiệm float không có già là xa lạ đối với tôi. Có lúc rất yên bình và sảng khoái, có lúc thì tôi luôn bị những suy nghĩ lo lắng và trách móc bản thân choán lấy và khiến cho buổi float không mấy tích cực. Có nhiều người nói với tôi rằng “việc dành ra một khoảng thời gian yên tĩnh với suy nghĩ của mình thì có gì khó?”  Khi bạn yêu bản thân mình, thì việc đó dễ là điều hiển nhiên – Nhưng khi bạn ghét chính mình và không hiểu tại sao lại như vậy thì đó lại là một cơn ác mộng.

Khi cuộc sống trở nên bận rộn hơn, tâm trí tôi bị ảnh hưởng nặng nề. Tôi sống ở một nơi làm một việc mà tôi ghét. Cách duy nhất để trấn tĩnh bản thân mình đó là cross-dressing (mặc đồ theo giới khác). Tôi tự hỏi tại sao việc đó lại khiến tôi cảm thấy tốt hơn. Nếu câu trả lời giống như tôi nghĩ, thì làm sao mà mình có thể thực sự thấy hạnh phúc? Tôi biết rằng sẽ có những lời chỉ trích, sự phân biệt đối xử. Tôi sẽ không bao giờ được chấp nhận. Tôi thấy sợ. Rất nhiều người trong hoàn cảnh của tôi đã nghĩ đến tự tử. Quanh tôi không có ai bạn bè cả, sẽ chẳng ai biết đâu, việc đó sẽ rất dễ thôi.

Những suy nghĩ về gia đình là thứ đã ngăn cản tôi lại. Vợ tôi, bố mẹ tôi, anh trai tôi… tôi không muốn họ phải đau khổ. Thế nên tôi giấu kín mình, cố gắng sống trong công việc.

Cuộc đời tôi dần trở nên tốt hơn. Tôi quay về sống ở thành phố tôi yêu, có một công việc tôi thích, có một nơi để sống. Do những yếu tố gây stress chính được loại bỏ, tôi lại sống một lần nữa. Suốt nhiều năm tôi không hề suy nghĩ gì về những ngày tăm tối xưa kia cũng như sự thật về bản thân mình. Mặc dù sống trong một cái lốt giả tạo, tôi vẫn ổn. Đã quá nhiều năm sống chung với lũ mà tôi đã quen với việc đó.

Sau khi biết đến thiền nổi, tôi thấy float vô cùng thú vị và như bị cuốn vào nó. Nhờ đó tôi có thêm cơ hội hiểu rõ bản thân mình. Một lần tôi được đến thăm một cơ sở float ở một trang trại nơi hoang vắng. Chủ nhà mời chúng tôi ít marijuana rất mạnh và mời tôi float.

Bước vào bể float, tôi ngay lập tức đi vào một trạng thái thiền sâu giống như một giấc ngủ ngon trong khi vẫn tỉnh táo và nhận biết được mọi thứ. Tôi trải qua một sự tự thức mãnh liệt – nhìn lại toàn bộ cuộc đời mình, tôi tự hỏi tại sao mặc dù mọi thứ bên ngoài rất suôn sẻ nhưng bên trong tôi luôn cảm thấy một sự bất hạnh thường trực. Tôi có một gia đình, một người vợ tuyệt vời, một công việc trong mơ. Điều gì còn thiếu ở đây?

Câu trả lời đến với tôi như một gáo nước lạnh. Tôi đã dành phần lớn cuộc đời mình chạy trốn khỏi nó, nhưng giờ nó đang nhìn thẳng vào mắt tôi với một ngọn lửa bùng cháy: cơ thể này không phải là tôi. Tôi được sinh ra trong cơ thể không phải là mình và từ khi dậy thì mọi thứ trở nên thật khó xử. Tôi bật cười, cười đến mức phát khóc. Lần đầu tiên tôi cảm thấy cuộc đời mình có một ý nghĩa. Mỗi một sự kiện nhỏ là một phần của sự thật mà tôi luôn trốn tránh – tôi đang ở trong một nhân dạng sai. Sự hiểu này đến từ sâu bên trong nội tâm của tôi – mặc dù tôi chưa bao giờ tìm hiểu về sự sai lệch giới tính hay gì cả. Và một khi tôi đã thấy được vấn đề, tôi không thể nghĩ đến gì khác.

Và thế là những ngày nghiên cứu bắt đầu. Hóa ra điều này không còn là lạ với loài người. Trong bất cứu nền văn hóa lớn nào cũng tồn tại người chuyển giới, kiểu này hay kiểu khác. Với người Châu Mỹ bản địa, họ là những người có hai linh hồn, người Philippines gọi họ là “pagkababae” hay “bakla”; thậm chị người Trung Đông còn có một giới tính thứ ba “kurgarra” (nghĩa đen là nửa nam- nửa nữ). Không còn cảm giác gì tuyệt hơn khi biết giới tính của mình tồn tại ngay từ thời cổ đại – tôi nhận ra mình không phải là một kẻ dị hợm lạc loài.

Khi về nhà tôi bắt đầu việc chữa trị cho mình – tôi bắt đầu sử dụng hormone. Trong những tuần đầu, cảm xúc của tôi bị ảnh hưởng nặng nề, buồn nôn chóng mặt thường xuyên. Tôi sụt kí rất nhanh, nhưng cuối cùng mọi thứ cũng ổn định trở lại.

Không rõ được khi nào điều này bắt đầu xảy ra, nhưng một ngày, mặc dù tôi vẫn chưa thay đổi nhiều về ngoại hình, tôi tự dưng cảm thấy hạnh phúc. Mất một hồi tôi mới quen được với việc cảm nhận cảm xúc một cách sâu sắc. Mọi thứ đều khiến tôi rung động – một điều mà chưa bao giờ mình trải qua. Những suy nghĩ tự hành hạ bản thân đột nhiên biến mất.

Tôi cho rằng tất cả những điều này xảy ra là nhờ thiền nổi. Nhờ đó tôi mới chấp nhận sự thật về bản thân và trở thành con người như hôm nay. Tôi đã float nhiều lần từ khi bắt đầu dùng hormone. Trải nghiệm float ngày càng tích cực, tôi không còn lo sợ điều gì nữa.

Source: -Juliet Tango Mylan

 

Trả lời